Rê bóng cao dễ bị cướp hơn rê bóng thấp.
Đi quá gần thì dễ chạm cột và bị phạt, còn đi quá xa thì mất thời gian, ranh giới giữa hai thứ rất hẹp.
Nhảy sớm nửa nhịp khiến bóng đi qua đầu, còn nhảy muộn thì không đủ độ cao để chạm bóng trước hậu vệ. Đấm móc đánh vòng qua tay đỡ phía trước.
Hai thang điểm này độc lập nhau, nên bài thi nhiều động tác khó mà trình diễn cứng nhắc vẫn có thể thua bài đơn giản mà mượt. Chạy nước rút cần xuất phát thấp. Bóng bàn giao cầu sai luật bị tính lỗi ngay lập tức.
Đập bóng vào tay hàng chắn để bóng bật ra ngoài. Ba lượt đổi người trong một trận là giới hạn phổ biến ở nhiều giải bóng đá.
Đập cầu cao khó đỡ hơn cầu bổng. Chờ đến khi cầu thủ kiệt sức mới thay là đã mất một khoảng thời gian chơi dưới sức, thay chủ động luôn tốt hơn thay bị động. Dẫn bóng qua người tốn thể lực hơn chuyền.
Đá cầu tính điểm khi đối phương rơi. Cầu bổng đẩy đối thủ về cuối sân. Khi hai bên đã ôm sát nhau, các đòn thẳng và móc đều mất tác dụng, chỉ còn đòn từ dưới lên là còn quỹ đạo.
Tư thế cúi người cho lực đạp mạnh hơn ở vài bước đầu, sau đó mới nâng dần thân lên khi đã đạt tốc độ. Kỹ thuật này đưa trọng tâm đi dưới xà trong khi cơ thể vượt qua phía trên, đây là lý do nó thay thế các kiểu nhảy cũ.